Dây Trói Buộc

Thiền sư Pa-Auk Sayadaw - Tỳ kheo Pháp Thông dịch

  1. dieuphapam


    Vô minh có nghĩa là nhận thức một cách sai lầm cho rằng có đàn ông thực, có đàn bà thực, v.v... Theo lời dạy của Đức Phật, không có đàn ông, không có đàn bà, v.v..., mà chỉ có danh và sắc tối hậu hay danh và sắc chơn đế mà thôi.

    Nếu ai nghĩ rằng "đây là một người đàn ông, một người đàn bà, đây là con trai, con gái, v.v..." thì sự hiểu biết sai lầm của người ấy được gọi là vô minh. Khi chúng ta hành thiền (phân tích) tứ đại một cách hệ thống, chúng ta sẽ thấy được các phân tử nhỏ. Nếu chúng ta phân tích các phân tử nhỏ ấy, chúng ta sẽ thấy cả thảy có hai mươi tám loại sắc (rūpa).

    Hơn nữa, còn có danh (phần tinh thần) khởi lên nương vào sắc này. Như vậy chỉ có danh và sắc, ngoài ra không còn gì khác. Ngay khi danh và sắc sanh lên, chúng liền diệt, vì thế chúng là vô thường. Không có con trai, không có con gái, không có cha, mẹ, đàn ông, và đàn bà thường hằng. Nếu ai nhận thức rằng có đàn ông, đàn bà, v.v... người ấy có vô minh.

    Khi có vô minh, thì tham ái, là sự dính mắc vào các đối tượng ấy, có thể phát sanh do duyên vô minh. Một khi đã có vô minh và tham ái, nghiệp lực chắc chắn sẽ tạo ra quả tốt hay xấu khi chín mùi. Đó là lý do vì sao Đức Phật dạy trong bài Kinh này như vầy: "Không có điểm khởi đầu được nêu rõ đối với các chúng sinh bị vô minh che đậy và bị tham ái trói buộc, phải lưu chuyển và xoay quanh trong vòng luân hồi"

    (Trích bài kinh thứ nhất)
    Tác giả:
    Thiền sư Pa-Auk Sayadaw
    Nhà xuất bản:
    Tôn Giáo
    Loại đĩa:
    C
    Người dịch:
    Pháp Thông
    Người đọc:
    Tuấn Anh, Kiều Hạnh, Hoàng Ly, Thùy Liên
    Bấm để mở rộng...