Cuộc Sống Nhìn Từ Ô Cửa Thiền Tập 1

Vô Thường

  1. dieuphapam


    "Chẳng phải nhờ xe, chẳng phải nhờ ngựa, cũng chẳng phải nhờ đôi chân thật nhanh thật khỏe mà người đời có thể đi qua hết những bất an, đến được nơi bình yên.
    Chỉ khi làm chủ được tâm mình, không còn để những điều tầm thường cuốn đi, khi đó mới có thể đi qua hết bất ổn, đến được bình yên"

    Tháng 5…
    Nơi đây, mùa nắng chưa qua hết, mùa mưa cũng chỉ mới bước một chân về. Để tháng 5 dùng dằng, mơ hồ, dở dang, như một điều chưa thể gọi tên.

    Ngày xưa…
    Người mang tuổi Hai Mươi của mình, xuôi dòng, về nơi phố thị; ta mang tuổi Hai Mươi của mình, ngược dòng, về khép cửa, chép những câu Kinh xưa.
    Mỗi người về gom hết những tháng năm tuổi trẻ để vẽ ra cho mình một cuộc hành trình đi qua cuộc đời này. Kẻ ngược dòng, người xuôi dòng. Ngược hay xuôi đều có khó khăn của nó.
    Cuộc hành trình duy nhất người ta không thể nhìn thấy kết thúc chính là cuộc sống.

    Lâu lâu, người lại đến ngồi dưới hiên chùa, lắng lòng, nghe một thời kinh, rồi đi. Người về ngồi trước Phật, chẳng cầu xin gì, chỉ để nói "thưa Người! con đã về", chỉ để tâm tĩnh lặng như mặt hồ sớm mai, để soi mặt mình trong đó, xem có khác xưa nhiều không. Để biết mình phải buông bỏ điều gì, giữ lại điều gì.
    (Trích lời đầu)
    Tác giả:
    Vô Thường
    Nhà xuất bản:
    Hội Nhà Văn
    Loại đĩa:
    C
    Người đọc:
    Thy Mai, Kiều Hạnh, Tuấn Anh
    Bấm để mở rộng...